Mục đích khiến Tề Vũ Hiên ngột ngạt không đạt thành, trong lòng có chun chút điểm hổ thẹn lại không nghĩ tiếp tục nhìn hai người tú ân tú ái, Lý Tiêu Lâm liếc mắt ra hiệu với tên tùy tùng bên cạnh, đối phương vội vội vàng vàng bày ra một bộ bừng tỉnh đại ngộ, ríu rít xin cáo tội nói rằng mình đã quên nhắc Vương gia rằng hôm nay còn có việc phải làm.
Một tên Vương gia ăn chơi trác táng còn có thể có điều gì cần làm ở đại doanh Tây Bắc, Từ Tử Du minh bạch hắn chỉ là viện cớ, lại vẫn duy trì nụ cười tủm tỉm tiễn Vương gia rời đi.
Vừa hay, hắn đi rồi, y có thể cùng Tiểu Hiên Hiên ăn uống thư thả hơn chút đỉnh.
Thời điểm hình bóng của Vương gia hoàn toàn mất hút khỏi tầm mắt hai người, Từ Tử Du mới ngoảnh đầu lại, chớp chớp mắt với Tề Vũ Hiên, “Vũ Hiên, ngươi có nhận ra mỹ mạo kinh người cùng khí chất xuất chúng của ta thời thời khắc khắc đều có thể hấp dẫn sự chú ý của người khác chăng?”
Trước thớ da mặt dày cộp của y, Tề Vũ Hiên chỉ có thể duy trì khuôn mặt mộc, không thốt nửa lời.
Từ Tử Du méo miệng, nhào lên ôm lấy bờ vai của hắn, “Vũ Hiên, có người rình rập ta, ngươi đều không lo lắng sao……”
Tề Vũ Hiên ném cho y một cái liếc mắt, lời ít ý nhiều, “Mấu chốt ở ngươi.”
Từ Tử Du tức khắc ưỡn ngực đầy ngạo nghễnh, “Ta đối Vũ Hiên là nhất vãng tình thâm[1] tử tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luan-ve-phuong-phap-cua-do-nam-phu-huu-hieu-nhat/3421407/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.