Ngô Dĩ rất nhanh liền sinh ra ý muốn mãnh liệt muốn cùng nam thần của mình chơi "Luân hồi chi dạ", cậu nghĩ, có thể thông qua trò chơi này để tiếp cận nam thần. Đương nhiên, Ngô Dĩ cũng không ôm quá nhiều hi vọng, nhiều nhất cũng chỉ mong có thể được nói chuyện cùng nam thần.
Ngô Dĩ trầm mặc lại hướng nội, nói chuyện cũng không quá lưu loát. Đại khái chính vì nguyên nhân này, từ nhỏ đến lớn cậu đều bị bạn học khi dễ. Tuy rằng thực trầm mặc, nhưng tính cách của cậu vẫn tương đối cứng rắn, người khác khi dễ cậu, cậu cũng không để trong lòng, ít nhất trưởng thành rồi cũng không mang tâm lý báo thù xã hội gì đó. Chính xác mà nói, Ngô Dĩ được coi như là một người vừa trầm mặc lại lạnh lùng.
Bởi vì không đem sự khi dễ của người khác để trong lòng, nên tự nhiên cũng không để ai trong lòng.
Nhạc Thư Thần có lẽ là ngoại lệ duy nhất, tuy rằng Ngô Dĩ cũng không hiểu lắm chính mình vì sao lại thích hắn, chẳng qua, nếu đã thích rồi, Ngô Dĩ cũng không thể trong một khắc liền thoải mái mà buông bỏ, tuy rằng Ngô Dĩ vẫn luôn một mực khuyên chính mình buông tay, nhưng sâu trong nội tâm kỳ thật cậu vẫn mơ hồ ôm một chút hi vọng xa vời.
Chính vì ôm một chút hi vọng xa vời như thế, lại tạo thành ý tưởng lớn mật trong hiện tại. Hơn nữa, cậu rất nhanh liền biến ý tưởng thành hành động. Cậu mở diễn đàn trao đổi thời đại học, sau đó bắt đầu từ trong đống bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luan-hoi-chi-da-dem-luan-hoi/220012/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.