Lạc Tĩnh Xuân toàn thân run rẩy, đôi chân mềm nhũn, không dám tiến lên nửa bước, chỉ có thể nhìn nữ tử trước mặt — người đã khiến cả đại sảnh của Lạc gia như rơi vào địa ngục băng giá — mà trong đầu chỉ vang lên một ý nghĩ:
“Đây… đây không phải là người mà Lạc gia ta có thể chọc vào…!”
Linh Vân liếc nhìn Lạc Minh Thanh bằng ánh mắt sắc như băng đao, giọng nói lạnh đến mức khiến không khí càng thêm đông đặc:
“Từ nay về sau… nếu còn dám động tay vào Hứa gia, thì hãy chuẩn bị nhận lấy sự tuyệt diệt của Lạc gia...”
Không một lời thừa.
Không một chút dao động.
Nàng chỉ phất tay, thân thể lập tức hóa thành một luồng sáng xanh nhạt, nhẹ như vệt sao băng, rồi vụt bay đi, biến mất qua cửa đại sảnh, để lại tầng sương băng dày đặc chậm rãi tan dần.
Trong đại sảnh rộng lớn, chỉ còn lại hai người nhà Lạc gia run rẩy trong im lặng.
Lạc Tĩnh Xuân lúc này như vừa hoàn hồn lại, vội vã lao tới đỡ lấy cha mình:
“Cha! Cha không sao chứ!?”
Lạc Minh Thanh thở dốc, sắc mặt trắng bệch, bàn tay còn run nhẹ vì dư âm của linh áp kinh khủng kia. Một lúc lâu sau hắn mới khàn giọng thốt lên, mỗi chữ đều nặng như đá rơi:
“Người… người đó… không lẽ là cường giả Kết Đan cảnh… thậm chí hơn thế…?”
Lạc Minh Thanh ngước nhìn cửa đại sảnh, nơi luồng sáng của Linh Vân vừa biến mất, trong mắt tràn đầy kinh sợ.
“Sao Hứa gia… lại có thể mời được một nhân vật lớn như vậy…?”
Cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luan-dao-chi-nghich/4905132/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.