Bạch Uyển Ngưng đưa tay đẩy mặt hắn ra, gằn giọng.
"Anh đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày."
Cho đến bây giờ Bạch tiểu thư vẫn nghĩ rằng cuộc hôn nhân này sẽ chỉ kéo dài 100 ngày, nhưng cô nào biết từ đầu chí cuối người đàn ông xấu xa bên cạnh cô nào có ý đó. Cái hắn muốn là một đời một kiếp chung với cô kia.
Bạch Uyển Ngưng nâng mắt, nhìn thấy nụ cười của hắn thì biết là hắn chẳng để lời nói của cô vào tai rồi.
Một lát sau, cô mới thở dài và nói.
"Chính anh nói sau khi đám cưới xong sẽ dẫn tôi đi gặp mẹ."
Lục Kỳ Dương dựa đầu vào bả vai cô, cười nhẹ.
"Đương nhiên anh sẽ đưa em về gặp mẹ chúng ta."
"Là mẹ tôi."
Lục Kỳ Dương như không nghe thấy lời phải đối của cô, vẫn nói tiếp.
"Ừm, mẹ em cũng là mẹ anh mà."
Hai người đứng đó thầm thì một lúc thì có một vài người lớn mật đã bắt đầu tới gần để kính rượu vị Lục tổng và Lục phu nhân mới đây.
Trước mặt hai người là vị giám đốc nào đó của một công ti lớn, ông ta cầm trong tay ly rượu vang, sau đó cười sang sảng.
"Chúc mừng Lục tổng, chúc mừng Lục phu nhân, chúc hai người trăm năm hạnh phúc."
Bình thường Lục tổng cực kì khó gần, đừng nói là kính rượu, bệnh nhân bị bệnh ghét tiếp xúc với người khác giai đoạn cuối như hắn để người lạ đứng gần 2m đã là kì tích rồi. Thế mà hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lua-hon-tong-tai-phuc-hac-that-xau-xa/3033363/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.