Minh Triet luc nay moi hoi : " Chon bo nay con muon lay them bo nao nua khong ?"
Quynh Chi voi vang lac dล่น.
Sau khi thanh toán xong, Quỳnh Chi tưởng là sẽ được đi về, nhưng ai ngờ Minh Triết lại dẫn cô vào trong một cửa hàng bán trang sức.
Cô kéo tay anh lại, hỏi : "Anh muốn mua gì sao ?"
Minh Triết đáp lời : " Úm, mua cho cô đó."
Anh còn nói thêm : " Con dâu của Trần gia đi ra ngoài phải lấp lánh. Cô không thấy mẹ ở nhà à? Không đi ra ngoài mà vẫn mang trang sức đầy người đó."
Minh Triết lúc này quan sát trên người Quỳnh Chi rồi cau mày: "Cô nhìn cô đi, từ trên xuống dưới không có một món trang sức nào cả, chỉ ngoại trừ cái nhẫn đính hôn thôi. Xem coi có ra dáng con dâu của Trần gia hay không ?"
Nghe Minh Triết nói vậy, Quỳnh Chi sợ làm mất mặt Trần gia nên cũng ngoan ngoãn đi theo anh vào bên trong.
Tiếp đón hai người là một chị nhân viên. Chị ấy rất nhiệt tình, đưa ra hết mẫu này đến mẫu khác cho cô chọn
Nhưng cuối cùng, cô lại chọn sợi dây chuyển đơn giản nhất ở trong đây.
Lúc tính tiền, Minh Triết liếc nhìn qua sợi dây chuyền của cô thì hỏi : "Mua cái này à ?"
Quỳnh Chi nhìn anh, rồi gật đầu.
Minh Triết mới nói : "Sợi này để đeo ở nhà chơi thôi."
Sau đó, anh liền bảo nhân viên lấy vài mẫu trang sức ra, lần này là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lua-gan-rom/3701346/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.