Mary vẫn vừa đi vừa miên man suy nghĩ. Nàng nhớ lúc trước mẹ nàng vẫnbảo: "Lòng mình khó mà thỏa mãn" và nhất là cái câu: "Khi người đàn bàlàm việc cho người khác, vì người khác thì họ dễ vui, dễ yên ổn tronglòng, nhưng khi họ làm cho chính họ thì..." Mary không phải hạng ngườiích kỷ, nhưng bây giò thử hỏi nàng có ai đâu để mà làm vui, mà sống vìngười ấy, cho người ấy? Nàng chỉ còn có đất đai, làng mạc để bám víu,biết làm sao? Chả nhẽ nàng đi tu? Không, Mary biết rõ nàng: nàng không phải là thứ người có thể quên mình tới mức ấy. Các vị nữ tu khả kínhnhưng không thể có nàng trong số ấy. Nàng ham hoạt động, thích vươn vai thở mạnh và khi vui nàng muốn cười to. Nàng muốn có bạn xung quanh,gà, vịt, ngựa bò, cỏ cây, sông suối, nếu không có ai gần gũi thì cácsinh vật ấy cũng đủ vui rồi, và khung cảnh quen thuộc của Helford cũnglà quá đủ cho một cô gái đã nếm nhiều gian khổ trong những ngày qua!
Mary cố quên, cô không cho mình nghĩ đến Jean Merlyn, chàng traibướng bỉnh, ngang tàng đã gieo vào tâm hồn nàng mối tình đầu thắm thiết. Chàng trai đã vì nàng, trở lại nhà thờ lần thứ hai trong đời, đã làmnhững điều... Không! Chỉ nguyên mỗi việc anh ta vào nhà thờ quì xuốngcũng đủ làm Mary thấy mềm lòng, huống chi... Ra ÁI TÌNH có thật, khôngphải là thứ chuyện vớ vẩn với cái bề ngoài mà cô đã từng mỉm cười chếgiễu các bạn ngày xưa. ÁI TÌNH cao quí ở chỗ đổi khác con người, làm họ trở thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lu-quan-giet-nguoi/2985340/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.