Đó là một người đàn ông khoảng trung niên, to lớn, cao hơn hai thước.Trán nhăn nheo, da màu sậm như dân du mục, tóc dày, đen lòa xòa trướctrán và dài đến tận tai. Ðôi vai rộng và rắn chắc khiến Mary có cảmtưởng ông ta khỏe mạnh như một con ngựa. Hai cánh tay dài tận gối, nắmtay to tựa như khúc dồi. Cái thân hình lực lưỡng đó lại chở một cái đầunhỏ xíu nhô lên giữa hai vai. Với mớ tóc rối bù, dày kịt và đôi mày đenrậm, nom ông ta tựa một con khỉ đột khổng lồ.
Mặc dù tay chân dài ngoằng, thân hình vạm vỡ, mặt ông ta trái lại khôngcó vẻ… khỉ chút nào. Mũi cao, dài, quặp vào gần đến miệng, và miệng ôngta tuy hai mép xệ xuống nhưng vẫn còn phảng phất chút duyên dáng nào đó. Ðôi mắt ông ta thật đẹp mặc dù da chung quanh nhăn nheo và có nhiều tia máu nổi lên. Khi ông ta cười, hai hàm răng trắng bóng, nổi bật trênkhuôn mặt nâu sậm, và lúc ấy, Mary lại nghĩ đến một con sói dữ. Ông tanói:
- Mary Yellan! Cô đã lặn lội từ xa đến đây để chăm sóc cho chú Joss đấy ư? Cô tốt quá!
Giọng ngạo nghễ, ông ta lại cười hăng hắc, tiếng cười gần như tiếng gầm, vang khắp nhà, như một làn roi quất vào bộ thần kinh đang căng thẳngcủa Mary. Nàng cố trấn tĩnh, nhìn quanh khắp hành lang rộng vắng:
- Thưa chú, dì con đâu ạ? Dì con không đợi con sao?
- Thưa chú, dì con đâu ạ? (Ông ta nhại giọng Mary.) Dì thân yêu nhỏ bécủa cháu đâu? Sao không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lu-quan-giet-nguoi/2985319/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.