Evie nghe tiếng thang máy ngừng lại và cúi xuống sinh vật bé bỏng đáng yêu đang loạng choạng bám vào ghế ở phòng ngoài. “Ba về đấy,” cô thì thầm, và ngắm đôi mắt to của con gái cô đảo vòng quanh thích thú. Cô chỉ mới kiềm bản thân không kéo đứa bé vào vòng tay; thỉnh thoảng tình yêu trào dâng đến nỗi cô nghĩ cô sẽ nổ tung vì sức mạnh của nó.
Cửa thang máy trượt mở, và Robert bước ra, ánh sáng mơ hồ rực sáng trong đôi mắt màu xanh nhạt của anh khi anh thấy vợ con đang đợi mình. Với tiếng kêu ríu rít vui sướng, đứa trẻ buông người khỏi ghế và lao vào anh, mỗi một bước đi chập chững không vững đều có thể mang họa. Robert hoàn toàn trắng bệch, quăng vội chiếc cặp rơi uỵch, và quỳ 1 gối xuống để đón cô bé vào vòng tay anh. “Trời đất ơi,” anh nói, kinh ngạc. “Con bé biết đi rồi kìa!”
“Từ 2 tiếng đồng hồ nãy giờ rồi,” Evie nói, mỉm cười khi Angel nắm lấy cà vạt của cha cô bé bằng bàn tay nhỏ xíu mũm mĩm và bắt đầu bập bẹ với anh. “Nó làm tim em ngừng đập mỗi lần con bé lảo đảo trên nền nhà đấy.”
“Nó còn bé quá. Nó chỉ mới 7 tháng chứ mấy.” Thất kinh, anh nhìn xuống mái đầu nhỏ bé, phủ ít tóc tơ sẫm màu, lủi vào ngực anh. Anh kinh hoàng khi bé bắt đầu biết trườn lúc được 5 tháng. Nếu được, Robert sẽ giữ đứa con yêu của anh như 1 đứa bé nhỏ dại trong vòng tay đến năm 5 tuổi đầu đời. Con bé,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loving-evangaline/1915799/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.