Hơn 10 phút xem xét bức tường, cuối cùng Tiểu Kì đành bỏ cuộc, toan quay lại. Trước khi quay lại, cô chạm nhẹ lên hình ảnh dòng thác trên tường. Đột nhiên, nền nhà dưới chân cô như nứt ra, nuốt chửng cô vào đấy.
Tiểu Kì bất ngờ, không kịp trở tay. Khi cơ quan hoạt động, một cánh cửa dưới chân cô được mở ra. Cô bị rơi xuống dưới và không ngờ, dưới nền nhà lại là nước.
Tiểu Kì cố gắng ngoi lên và tìm kiếm bến bờ để bơi vào. Mặc dù không chạm chân được đến đáy nhưng nước ở đây là nước lặng. Chỉ sau 20 phút, cô đã lên được bờ.
Cô vuốt nước trên mặt. Mặc dù lúc này, hơi thở vẫn còn hổn hển nhưng cô cũng kịp nhận ra trước mặt mình là chính là Thác nước Tử thần. Cô đã mường tường một thác nước trong điện thờ thì như thế nào. Đã vậy còn mang tên Tử thần chắc là chảy siết, hoặc to lớn lắm.
Nhưng thực tế thì nó mang tính chất Tử thần vì thác nước dường như đã chết. Không còn chảy nữa. Trước mặt cô là một “hòn non bộ” khổng lồ nhưng xơ xác không có nước chảy và cũng không có cây cối.
Không gian hiu quạnh như buổi chiều tà. Không quá tối nhưng lại không có nhiều tia nắng lọt vào.
À mà có khi cái tên Tử thần bắt nguồn từ cái hồ nước phía dưới “hòn non bộ” cũng nên. Nước hồ đục ngầu, không nhìn thấy đáy. Nhưng lúc nãy rơi xuống, cô cảm nhận nước hồ rất lạnh và vô cùng sâu. Cũng may cô biết bơi nên có thể bơi vào bờ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461838/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.