- Oáp!
Tiểu Kì vươn vai đầy sảng khoái. Hôm qua thật vui, cô vừa được tung tăng dạo mát, leo trèo ăn nho còn được đến chỗ bà nội của Phong để chơi. Không ngờ với vẻ mặt lạnh tanh như vậy, Phong lại có bà nội hiền hậu như vậy.
Lần thứ 2 bị bắt quả tang tại trận, cô cũng hơi ngại. Dự định hái mấy chùm nho ngon đi chuộc lỗi hôm trước nhưng cuối cùng thành ra là lần 2 phạm tội. Thật may là bà nội Phong không trách mắng mà còn vui vẻ mời cô về phòng để nói chuyện.
Nói là phòng nhưng thực ra nó như cái biệt phủ. Rộng ơi là rộng. Đã vậy cách bày trí lại tao nhã, ấm áp hơn so với “lãnh cung” của tên Phong kia. Mà hình như nhà Phong cũng quá khá giả. “Phòng” của ai cũng rộng, đi mỗi chân vẫn chưa hết. Mỗi phòng lại to gấp mấy lần nhà ở của Phong ở thế giới loài người.
Này phải gọi là dãy biệt thự của các thành viên trong gia đình.
Đến nhà bà nội của Phong, Tiểu Kì không những được ăn ngon, thăm thú mà còn được xem nhiều hình chụp của Phong lúc còn quấn tã. Nhìn dễ thương cực. Sau này con cháu của cậu ta khéo lại đốn tim khối em gái, anh trai đây.
Cô thật tò mò không biết lúc cấp 1, cấp 2 trông cậu ta như thế nào. Nhưng nghe nói lớn lên Phong được chụp hình nữa nên không có thêm hình. Đột nhiên cô sực nhớ đến album chụp với Phong hôm trước. Không biết giờ đã có chưa nhỉ? Khi nào về nhà, cô phải ghé qua xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461828/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.