Bị phát hiện, Tiểu Kì giật mình. Một giây bất cẩn, cô nàng rơi xuống khỏi nhánh cây. Ôi trời kẻ trộm này thiệt mà mất mặt.
Cứ ngỡ lần này, cô sẽ nằm bẹp ngay dưới chân của nữ hoàng và quốc sư. Nhưng thêm một lần nữa, phép mầu diễn ra. Một vòng tay ấm áp đã kịp ôm trọn cô vào lòng.
Cô mở mắt ra. Lần này trước mặt cô là một khuôn mặt tuấn tú nhưng khá lạnh. Mái tóc dài, màu bạch kim. Vài lọn tóc theo gió che lất phất khuôn mặt. Thế nhưng người này lại có chút gì đó quen thuộc.
- Nàng có sao không?
Tiểu Kì càng ngờ nghệch khi soái ca trước mặt cất giọng nói. Giọng nói này trầm ấm hơi giống Phong. Nhưng sau nghe có phần lạnh và nghiêm nghị. Vả lại Phong dù có "lạnh", trước mặt cô cũng có chút "ngốc nghếch" chứ không như mặt hồ mùa đông như này.
- A... không.
Tiểu Kì cuối cùng cũng hoàng hồn. Cô vội chui khỏi người thanh niên kia. Lúc này mọi ánh mắt của những người có mặt đổ dồn vào cô. Bất giác, cô nép người vào anh thanh niên kia như thể người bên cạnh là người thân quen vậy.
- Nữ hoàng! Đây là bạn của con. Cô ấy lần đầu đến đây, có chút nghịch ngợm. Mong nữ hoàng tha lỗi!
Kì mặc dù đang nép vào người thanh niên cũng không nghĩ anh ta sẽ nói đỡ cho cô. Đã vậy, cô cũng nên mở đường rút lui cho mình.
- Meo...
Tiểu Kì vội bụm miệng lại. Cô quên hiện tại mình vẫn còn đang trong hình dạng ngừoi mèo. Mà lúc này cô không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461826/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.