Trong căn nhà gỗ tại vương quốc người thú...
Phong nhẹ nhàng mở cửa bước vào phòng. Cậu cẩn thận đặt chậu nước và khăn lau mặt lên tủ đầu giường. Bây giờ đã gần 9 giờ sáng nhưng người mèo vẫn còn nằm hôn mê trên giường.
Do tối qua tình huống quá cấp bách, để tránh bị mọi người phát hiện sự tồn tại của hai người mèo nên Phong đã dịch chuyển tức thời đến vương quốc người thú của cậu. Ban đầu, cậu định để người mèo ở lại rồi quay về khu rừng để tìm Kì. Nhưng lúc băng bó vết thương trên trán người mèo, cậu nhận ra ngoài quần áo giống Kì, sợi dây chuyền và cả vòng tay cũng giống Tiểu Kì.
Vòng tay là do cậu mua cho Kì lúc dạo phố hôm trước. Sợi dây chuyền này là của bố Tiểu Kì để lại. Không thể nhầm được, người mèo này chính là Tiểu Kì.
Phong nhẹ nhàng làm ướt khăn, lau mặt cho Tiểu Kì. Cả tối hôm qua, cô đã ngâm mình trong dòng nước lạnh nên trán bây giờ vẫn còn ấm nóng. Nhìn Kì đang mê man, Phong cảm thấy bản thân mình thật có lỗi, không ở lại bảo vệ cho cô.
Đang suy nghĩ miên man thì phía sau vang lên tiếng gõ cửa. Phong nhìn Kì một cái rồi cẩn thận bước ra khỏi phòng như sợ làm cô tỉnh giấc.
Bên ngoài, một cô người thỏ với hai chiếc tai dài đang đứng đợi sẵn.
- Có chuyện gì? - Phong lạnh lùng hỏi
- Bẩm điện hạ. Vương hậu muốn gặp ngài ạ.
- Ta biết rồi.
Phong lạnh lùng, khẽ nhìn về hướng căn phòng một cái rồi chợt biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461823/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.