Tuyết nói có chuyện muốn tâm sự nên muốn đến nơi khác để nói chuyện. Thế là hai người đi ngược lại đường mòn vào rừng, vừa đi Tuyết vừa tâm sự.
- Kì này, cậu có biết tại sao tớ chuyển trường đến đây không?
- Không biết.
Tiểu Kì trả lời nhanh chóng. Tuyết cũng đã quen với cô nàng thích ăn nói cộc lốc này rồi. Chỉ thở dài rồi nói tiếp.
- Không biết cậu còn nhớ không nhưng lần đầu tiên tớ gặp cậu là vào hội thi bóng rổ đầu năm.
- Ừm.
Năm đó cả Tuyết và Châu đều gặp Kì tại hội thi bóng rổ và sau lần giáp mặt, cả hai đều mến mộ khả năng chơi bóng và chiến thuật chơi bóng của Kì. Thế nên sau đó cả Tuyết và Châu không hẹn mà chuyển đến lớp 11A1.
- Lần đó, tớ rất ấn tượng về cách chơi bóng của cậu. Có thể nói cậu là đối thủ đáng gờm nhất từ trước tới nay của tớ.
- Ừm.
Kì vẫn đi theo à ừ mà không nói gì thêm. Tuyết bắt đầu sốt ruột. Đây là những lời chân thành từ đáy lòng mà từ lâu cô vẫn giấu kín.
- Thật ra từ lúc chuyển trường học chung với cậu. Tớ... - Tuyết ấp úng - Tớ ngày càng ganh tị với cậu.
- Ừm...
Tiểu Kì vẫn giữ nguyên biểu cảm, chỉ "ừm" nhẹ rồi bước đi tiếp.
- Này sao cậu không cảm thấy lạ tại sao tớ lại cảm thấy ganh tị với cậu à?
- Không quan tâm.
- Này! - Tuyết tức giận. Quay qua nắm chặt hai tay của Kì. - Rốt cuộc cậu xem tớ là người như thế nào?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461821/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.