Rời khỏi quán ăn của cô Út, cả hai ghé qua các hàng quán khác trên phố. Mặt dù đã ở đây gần 1 năm, từng được Kì dắt đi thăm thú, ăn uống mọi nơi nhưng những đồ ăn ở đây với Phong vô cùng đặc biệt. Dường như những món này chỉ bán độc quyền ở đây thôi. Nếu không phải những vị khách ở đây mặc đồ hiện đại thì Phong cũng ngỡ mình đang được xuyên không đến một thế giới nào khác. Ngoài đồ ăn, một số sạp còn bán đồ chơi, trang sức tinh sảo, túi thơm hay phụ kiện handmade.
Cũng may cậu là con trai nên ngoài những món Kì ghé mua thì cậu không mua thêm gì. Nhưng nhìn chung trên phố không thiếu những bạn trẻ mua chất chồng đồ đạc. Chỉ tội cho các anh bạn trai tay phải cầm đồ ăn, tay trái xách nào là quà bánh, chưa kể ba lô, phụ kiện,... Nhưng nhìn chung Phong cũng chẳng nhàn hạ gì. Ngoài đồ ăn Kì mua và được tặng ra thì đi đến đâu cậu cũng được đón tiếp nồng hậu với danh nghĩa "bạn trai bà chủ nhỏ". Không chỉ vậy, do 1 tuần Kì nghỉ bệnh nên công việc có vẻ đình trệ. Vậy nên khi vừa thấy Kì, các chủ quán liền nói chuyện công việc, trả tiền thuê sạp,...
Tiểu Kì vốn đói bụng nên đến đây ăn. Cô cũng chẳng muốn "khoe" cơ ngơi đồ sộ của mình nhưng tình thế này, tiền đến tay thì phải nhận thôi. Cũng may Phong đứng một bên quan sát và giúp đỡ khi cô cần. Thỉnh thoảng tiếp thêm chút đồ ăn cho cô đỡ đói. Đúng là có người bạn tri kỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461816/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.