Tiểu Kì hoảng sợ, đẩy mạnh Phong ra. Lúc này Phong cũng sực tỉnh và ý thức được những điều mình vừa làm, cậu nhìn Kì và thấy Tiểu Kì cũng đang nhìn mình với ánh mắt hoảng loạn như không thể tin được những gì mà cô vừa trải qua. Cô vừa bị Phong cướp đi nụ hôn đầu đời!
Cả ngày hôm đó, hai người cứ như người mất hồn mặc dù trong mất tụi A1 thì vẫn không có gì thay đổi: Tiểu Kì vẫn "nằm ngủ" trong lớp còn Phong thì vẫn ngồi "nghe giảng", ra chơi vẫn "đọc sách".
Nhưng thực sự Tiểu Kì có ngủ được đâu, Phong mặc dù mắt vẫn nhìn lên bảng, tay vẫn cầm sách nhưng nào có thấy, có đọc được gì đâu, trong đầu cả hai chỉ lởn vởn duy nhất cảnh hai người hôn nhau. Không khí tràn ngập sự gượng ép, ai cũng muốn chấm dứt. cái cảnh ngột ngạt này nhưng lại không biết phải làm thế nào.
Tiếng trống báo ra về vang lên, Tiểu Kì vơ luôn cái ba lô chạy ra khỏi lớp. Phong chỉ nhìn theo, cậu không có ý định đuổi theo vì cậu nghĩ chắc Kì đang giận mình.
Mẹ phải đi công tác một tháng ở ngoài Bắc nên từ thứ bảy Tiểu Kì ở nhà một mình. Nhưng rõ ràng sáng nay mẹ vẫn có nhà, tại sao không lên gọi cô dậy mà để tên Phong chết bầm đó.
Nhắc tới Phong, cô lại thấy bực. Cái tên đáng ghét đó dám lợi dụng lúc cô ngủ mà cướp đi nụ hôn đầu tiên của cô đã vậy còn không xin lỗi tiếng nào nữa chứ. Chắc cậu ta nghĩ cô hay nhờ cậu ta giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461811/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.