Cô cười ngượng ngùng. Phong không nói gì, chỉ lẳng lặng rút tay lại và không quen ngó qua kiệt tác sặc mùi máu do mèo lười làm tác giả. Còn Kì thì vô cùng hả hê với thành quả đạt được của mình. Cánh tay của Phong giờ đây hằn rõ vết răng của cô mà theo hai vết răng còn phụ họa thêm một chút sắc màu đo đỏ rất đẹp mắt.
- Cắn tớ, cậu vui lắm sao?
- Ừ...
Kì vô thức trả lời nhưng sực nhận ra không ổn, nếu nói vậy chẳng khác nào từ nãy đến giờ đều là mình bày trò, không được, không được.
- Ừ...xin lỗi, tại đau quá nên...
Đúng là có đau nhưng đâu phải lần đầu cô chịu đau. So với những khi đánh nhau thì lần này thấm tháp gì, chỉ là cô muốn phá Phong. Lúc cắt chỉ, cô ra sức cắn lấy cắn để, đầu không ngừng nói: cắn này, cắn này, cắn cho bể đá, nát đá luôn, cắn, cắn, cắn...Và khi đang trong "liên hoàn cắn" thì cô bị giọng nói của Phong lôi về thực tại.
- Đúng là lười, cắn mà cũng không chịu dùng sức, cứ y như mèo quào.
Cái gì? Mèo quào? Công sức người ta bỏ ra từ nãy tới giờ mà cậu ta chỉ phán mộ câu "y như mèo quào" là sao.
- Cái đồ đá tảng chết tiệt, đền răng đi.
- Biết là đá tảng rồi mà còn cắn, đúng là ngốc.
- Ngốc?...
- Này, cậu muốn may thêm lần nữa hả?
Phong không nói thì cô cũng quên bén vết thương ở bụng. Mặc dù đã rút chỉ nhưng nếu cử động mạnh, vết thương sẽ hở ra mà như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461809/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.