Kì nào có biết chuyện gì đang xảy ra đâu. Từ nãy tới giờ cô chủ nhiệm nói rất nhiều nhưng đến nửa chữ cũng không lọt vào lỗ tai của Kì. Tự nhiên cô chủ nhiệm đưa cho cô một tờ giấy rồi bảo xem gì đó.
Cô chủ nhiệm thì thừa biết Kì không hề nghe mình nói gì nhưng để kế hoạch thành công cô buộc bình tĩnh nhắc lại:
- Đây là địa chỉ nhà của Phong. Em thử tìm đến nhà xem tại sao cả tuần nay Phong không đến lớp.
Và kèm theo đó là một cái nhìn ra uy. Kì hiểu, cô Chủ nhiệm đã giao thì cô không thể không làm. Tuần đó, Kì được miễn "đòn" thay vào đó là trách nhiệm cao cả - đến nhà Phong.
Và cũng như chuyện của Mạnh, Kì vì mấy đơn hàng ngập đầu mà quên luôn chuyện cô giao cho. Đến khi hàng đã giao gần hết, cô chủ nhiệm nhắc lần thứ hai và phần mấy đứa trong lớp đua nhau gửi tập vở nhờ cô đưa cho Phong chép bài thì cô mới sực nhớ.
Ngặt nỗi tờ giấy ghi địa chỉ kia không biết cô đã sớm quẳng ở cái nào rồi. Cũng may là lần trước Kì đã "qua đêm" ở nhà Phong, nếu cô không lầm thì nhà Phong chắc phải gần căn biệt thự bỏ hoang ở ngoại ô. Cứ theo đó, Kì rời khỏi nhà, hướng đến vùng ngoại ô.
- Em chào chị!
Kì lễ phép cúi chào. Sau khi ra khỏi nội ô thành phố, đến gần nơi căn biệt thự bỏ hoang, cô dễ dàng tìm được nhà của Phong. Căn biệt thự của Phong vốn giáp ranh với căn biệt thự bỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270665/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.