Quái! Tại sao hôm nay mẹ không gọi mình dậy coi nha nhỉ? Mọi khi đúng 7 giờ là mẹ ra ngoài và gọi cô dậy rồi. Định ngủ một chút, khi nào mẹ gọi thì dậy chuẩn bị đến chỗ hẹn nhưng lúc cô giật mình thức dậy thì đã 7 giờ 30 phút mà mẹ vẫn chưa gọi. Hay hôm nay mẹ không đi bán?
Kì vội thay đồ, chuẩn bị đến chỗ hẹn.
- Mẹ ơi! Con ra ngoài một lát!
- Ờ... - Một giọng thều thào.
Tuy hơi vội nhưng cô cũng cảm thấy có điểm gì đó hơi lạ. Bình thường nếu mẹ ở nhà mà cô muốn ra ngoài thì mẹ đều cằn nhằn đủ điều. Sao hôm nay mẹ chỉ "ờ" một tiếng thôi vậy.
Dự cảm có điều không lành, cô chạy vội vào phòng bà thì thấy bà đang ngồi thở dốc bên giường. Mái tóc dài màu bạc lòa xòa, che đi khuôn mặt nhăn nhúm của bà. Nhìn vẻ già nua của bà lúc này kinh dị như mấy mụ phù thủy trong truyện cổ tích, chỉ thiếu mỗi giọng cười "ha hả" ác độc.
Kì sợ tái mặt. Chết tiệt, cô quên hôm nay là ngày phát bệnh của mẹ. Cô vội dìu bà nằm lên giường rồi chạy vội lên phòng. Vài phút sau, cô phóng ra khỏi nhà với một ba lô to, lỉnh kỉnh đồ nghề.
Những hình ảnh cuối cùng của khu vui chơi vụt tắt trong tâm trí của Kì. Giờ đây trong mắt cô chỉ còn lại màn đêm và mùi ẩm mốc...
NGÀY HÔM SAU...
Những tia nắng buổi sáng xuyên qua cửa sổ, len lỏi vào phòng, rọi vào khuôn mặt con người đang nằm trên giường.
Chói mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270662/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.