Lúc Tiểu Kì bảo gọi Phong thi đấu, cả lũ cảm thấy rất khó chịu. Bởi lẽ chả đứa nào có thiện cảm với cái thằng công tử ấy, mà nhìn cái tướng bê bê ấy cũng chẳng biết có làm được trò trống gì không nữa. Nhưng lệnh trên đã ban, chẳng thể phản đối nhưng dù sao đội cũng thiếu người nên đành vậy.
- Hừ. Muốn thì tự cậu ấy đi mà thi đấu. Tớ không rảnh.
Nói rồi cậu xoay người toan đi. Lớp trưởng là cái gì chứ, cậu nghĩ mình là ai mà có quyền sai bảo người khác như vậy thậm chí là…nhục mạ người khác.
Cái lần bị hứng trọn một tô hủ tiếu từ tay Tiểu Kì, tuy không biểu lộ ngoài mặt nhưng cậu thực sự tức giận. Chưa một ai dám cư xử với cậu như vậy, dù chỉ là lớn tiếng. Cậu thực sự thấy tiếc cho bản thân vì đã có lúc nghĩ cậu ta là người tốt và khá thú vị. Rốt cuộc thì sao, cậu ta cũng chỉ là một người không hiểu lí lẽ, sắc sược.
- Vì…
Hùng vẫn chưa nói xong thì đằng xa có một nhóm người đang hối hả tiến đến, nhìn kĩ thì trong số đó có Hương. Lúc này Hương cũng đã nhìn thấy bọn họ, liền chạy lại hỏi:
- Sao các cậu còn ở đây?
Nhưng bọn họ không còn tâm trạng nào để trả lời, mọi ánh mắt đều nhìn đám đông kia.
- Có chuyện gì vậy?
- Lớp trưởng bị đau, phải đưa đi bệnh viện gấp.
- Cái gì?
Cả bọn hốt hoảng chạy tới, lúc này Tiểu Kì vẫn còn nằm trên một cái cáng, trông vẻ mặt đau đớn dữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270655/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.