Chị Ngọc tỏ ra không hài lòng bởi hành động chiếm hữu của anh, hai tay đang yên vị tại ngực Tiểu Kì cũng đột ngột rút ra mà dùng sức kéo bé yêu về phía mình. Riêng Tiểu Kì vẫn ngồi đó, mặc cho hai bên giành giựt, nhìn cảnh tượng hệt như hai đứa con nít giành nhau đồ chơi.
- Từ nãy giờ anh nhường em rồi, bây giờ phải tới anh chứ.
- Ai biểu anh đến trễ làm chi.
- Chứ ai bảo anh giải quyết giùm cái thằng khốn kia.
- Đó là bổn phận của chồng.
- Nếu vậy, bé Kì là của anh.
- Không đời nào, là của em...
Hai người cứ giằng co, Tiểu Kì ở giữa hết bị kéo kéo qua kéo lại rồi lại chịu hai cái loa khủng bố. Cuối cùng không thể chịu đựng được mà hét lớn:
- Hai người có thôi đi không?
Câu nói thật hiệu quả. Hai vợ chồng kia cũng ngưng ngay lập tức. Hai tay cũng tự động rút lại mà cười thẹn thùng.
- Coi như xong nợ. Chị mau đi giúp em đi.
- A...
Tí nữa là Ngọc quên việc Tiểu Kì nhờ. Thật là, ai biểu bé Kì đáng yêu quá làm gì.
- Tuân lệnh, bà chủ...đáng yêu.
Nói rồi, "chụt" một cái lên má của Kì rồi hướng cửa bước ra, nhưng trước khi rời khỏi còn quay lại nhắc nhở.
- Anh không được ăn một mình đấy.
Anh Khang chỉ cười rồi khi đợi chị đã rời khỏi thì liền đưa tay lên định vuốt ve khuôn mặt kia. Nhưng bàn tay chưa đụng tới thì Tiểu Kì đã kịp cắn mạnh một cái.
- A...
Chỉ đợi Tiểu Kì há miệng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270648/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.