3 ngày sau...
Mấy đơn hàng cũng sắp xếp tạm ổn, mặc dù vẫn muốn "lười biếng" ở nhà nhưng lại không thể viện lí do "đau mông" nữa rồi, người đánh luôn là người hiểu rõ hậu quả mình gây ra mà. Chính vì thế mà "mới sáng sớm" đã bị mami lôi cổ dậy.
Sự xuất hiện của Tiểu Kì làm cả lớp ngạc nhiên, đang trong giờ ra chơi nên không khí trong lớp vô cùng nhốn nháo vậy mà vừa thấy cô vào đã nín thin thít, không ít đứa đau lòng vì ngày vui đã sớm kết thúc. Thấy Tiểu Kì, một đứa can đảm nói:
- Tiểu Kì, bạn gặp cô Hiệu phó chưa? Mấy hôm nay cô tìm bạn đấy.
- Cảm ơn.
Nói xong, chưa kịp cất cặp đã quay ra khỏi lớp. Tìm mình à? Không phải là không thấy mình ngủ ở đó như mọi khi nên thấy vắng? Mà cũng có thể kêu lên để kỉ luật cũng nên.
Sự việc ở căn tin hôm trước chắc cũng đủ kỉ luật rồi, mà cái thằng đó nhìn công tử như vậy chắc không chịu nổi cú sốc đó đâu. Nghĩ tới đây, cô khẽ nở một nụ cười đầy giễu cợt. Đuổi học? Thật may mắn!
Như mọi khi, cô tự nhiên đẩy cửa bước vào dù gì thì chuyện này cũng quá đỗi quen thuộc rồi mà cô cũng chẳng thích cái kiểu thập thò lén lút.
Cô Hiệu phó giờ đang ngồi trước máy vi tính gõ gõ gì đó, nghe có tiếng bước chân, bà biết ngay là Tiểu Kì, còn ai vào đây "tự nhiên" như nó chứ.
- Cô tìm em ạ?
Thấy cô Hiệu phó không có phản ứng, Tiểu Kì đi thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270639/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.