Tiếng bàn tán ngày càng sôi nổi, bà cô cũng bất lực với tụi này. Tiểu Kì nhăn mặt khó chịu, nếu không nể mặt cô chủ nhiệm thì có lẽ bọn này đã câm mồm lâu rồi.
"Tùng...tùng...tùng..."
Đã đến thời điểm mà Tiểu Kì ghét nhất - Ra chơi. Thời khắc mà lũ học sinh như ong vỡ tổ, ào ra loạn xạ, nói chuyện huyên thuyên. Ồn ào. Ồn ào quá. Bên ngoài đã vậy, trong lớp còn phiền hơn. Cách tốt nhất là "chùn". Vơ vội cái cặp, Tiểu Kì điêu luyện phóng qua cửa sổ, biến mất.
- Aaaaaaaaaaaaaaaa....
Thoát khỏi chốn ngột ngạt ấy, việc đầu tiên cô làm là la hét. Một ngày xui xẻo mà, hết mẹ lại tới tên ma mới rồi cái bọn ăn không ngồi rồi kia. Chết tiệt thật! Thế này mà mẹ cũng bảo đến trường. Vô vị!
TẠI NHÀ TIỂU KÌ...
19 giờ...
- Tiểu Kì, mẹ đi dây.
- Dạ.
Mẹ cô vội rời khỏi nhà. Hôm nay, bà Trương có buổi tiệc quan trọng với đối tác. Tiểu Kì mắt nhắm mắt mở, trả lời cho có lệ. Nói là về nhà ngủ, nhưng về nhà phải làm cho xong mấy cái chuông gió người ta đặt mà hạn là ngày mốt rồi. Làm tới gần 17 giờ mới xong một nửa nhưng mệt quá nên cô vứt một bên. Mai làm, giờ ngủ cái đã. Và tới 19 giờ...
Khi đã chắc mẹ đã đi khỏi, cô mới lòm còm ngồi dậy, tay xoa xoa đầu.
- Đau đầu quá!
Chắc là do thiếu ngủ. Dạo này nhiều việc quá nên thời gian ngủ cũng hạn chế. Giá mà không phải tới trường thì tốt quá rồi nhưng đó chỉ là một mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270636/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.