Chạy, chạy thật nhanh, vồ lấy chiếc xe và phóng về nhà. Tôi về đến nhà trong trạng thái mệt lử. Trời đã nhá nhem tối. Vừa bước vào phòng, tôi tìm ngay đến chiếc giường và ngủ...
Reng!! Reng!!
Gì vậy? Còn chưa kịp chợp mắt mà. Lại thêm cả cái điện thoại này nữa.
- Ai đó? - Yuri! Cậu đến đây nhanh đi! Tamako có chuyện rồi!
- Hả?.
Tút... Tút... Tút...
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay tôi rơi xuống đất...
Tôi rùng mình. Tôi muốn chùm chăn và giả vờ như không biết. Nhưng tôi không thể. Điều gì đó đã thôi thúc tôi đứng dậy.
- Yuri! Con đi đâu đấy?
- Con qua chỗ bạn một chút. Bạn con có việc gấp lắm.
- Con còn chưa ăn cơm mà?
- Con sẽ ăn sau (nếu con còn quay về được)!
Tôi phóng xe thật nhanh về phía bệnh viện.
Chỉ một thoáng sau, tôi đã thấy bệnh viện đã hiện ra trước mắt. Gió thổi rất mạnh khiến lá cây cọ vào nhau kêu rào rào từng đợt. Bụi bay vào mắt khiến tôi không còn thấy mọi thứ xung quanh nữa, tôi lảo đảo ngã vật xuống đất.
Bất chợt. Một âm thanh vang lên át đi tất cả...
Chính là tiếng vó ngựa mà tôi từng nghe thấy trong khu rừng!
Nó rền rã, dồn dập và đang lớn dần. Tôi run rẩy đưa tay che mặt. Tôi muốn mình biến mất ngay khỏi thế giới này.
Nhưng lại một lần nữa, một sức mạnh vô hình đã giúp tôi đứng dậy. Tôi đi thẳng về phía cổng bệnh viện. Hai cánh cổng đã mở toang.
Đứng trước cổng tôi có thể nhìn rõ những gì bên trong:
MỘT CON
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-hoc-ma-am/4200058/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.