Phát giác thần sắc biến hóa trên khuôn mặt Trân Xuân Độ, khóe miệng tinh tế của Tô Hiểu Vân khẽ cong lên: “Anh biết được những gì?”
“Tôi…” Trần Xuân Độ ngáy người, cười ngượng nghịu: “Tôi cũng không biết gì cả.”
“Không đúng, với phản ứng này của anh có lẽ đã biết được gì đó.” Tô Hiếu Vân mang theo ý vị nhìn chòng chọc Trần Xuân Độ, cất giọng nói: “Hẳn là, anh biết kẻ đứng sau tập đoàn Huy Đằng?”
“Làm sao có thế chứ…cổ phiếu tập đoàn Lê thị tụt giảm cũng là do cô nói tôi mới biết, tôi làm sao mà biết được kẻ đứng sau?” Trần Xuân Độ lắc đầu, cười nói.
Tô Hiếu Vân lâm vào trầm tư, đôi mắt đẹp nhìn chăm chăm Trần Xuân Độ, nhưng không mảy may phát hiện ra chút lấp liếʍ nào từ trong đôi mắt của anh.
“Vậy được.” Tô Hiếu Ván gật gật đầu: “Anh nói xem, anh nghi ngờ là kẻ nào làm?”
“Tôi nào có biết, cả ngày tôi ở nhà làm công việc nội trợ, về chuyện làm ăn của Kim Huyên thì tôi chưa bao giờ tham dự.” Trần Xuân Độ lắc đầu.
“Hai người đang nói gì thế?” một giọng nói thanh thoát dễ nghe vọng lại từ tầng hai xuống,
một bóng hình tuyệt mĩyêu mị đang ung dung đi xuống dưới tầng.
Trần Xuân Độ men theo tiếng động nhìn lên thì lọt ngay vào mắt là đôi chân trân nuột nà đeo đôi giày xăng đan, cùng móng tay tinh xảo trông vô cùng đẹp mắt.
Tầm mắt Trần Xuân Độ dán chặt lên đôi chân ngọc gợi cảm dần dần di chuyến đi lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-vuong-an-minh/3431490/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.