Tuyết Thần Lôi hoàn toàn đầu hàng, rất nhanh thì bốn đại môn phái kia đã nghe được tin tức, nghe nói lại có thể là bị người ngoài xâm lược, bốn đại môn phái lập tức liên thủ chạy đến cứu viện.
Từ Khôn Dương, thiếu trang chủ của sơn trang Thiên Dương càng kinh ngạc xen lẫn giận dữ, bởi vì Diệp Băng Dung, người con gái trong lòng hắn ta lại đã có chồng, điều này khiến trong lòng một đứa con cưng của trời như hắn ta không cân bằng được, mình mới là cường giả có tiềm lực nhất của Cổ Cảnh, chỉ có mình mới xứng với Diệp Băng Dung, những người khác, bất luận là ai đều phải giết chết!
Bốn đại môn phái cùng tập trung ở Tuyết Thần Cung, La Thuần ngồi ở trêи quảng trường của Tuyết Thần Cung, nheo mắt nhìn hàng vạn đệ tử của bốn đại môn phái, khẽ cười một tiếng và nói: “Đều đến rồi ư, vừa hay, khỏi phải phiền phức. Cho các người một cơ hội, muốn đánh hay muốn đầu hàng, tự chọn.”
“Ngông cuồng, cũng không tự xem xem mình là cái thá gì!”
Từ Khôn Dương tung người lên trước, vung dao đánh về phía La Thuần, La Thuần tùy ý nhấc tay lên, phi đao phóng ra, cắt đứt cánh tay cầm kiếm của Từ Khôn Dương. Anh cầm ly trà nóng lên khẽ nhấp một ngụm và nói: “Còn tiến lên một bước nữa thì sẽ mất đầu đấy.”
Từ Khôn Dương ôm lấy cổ tay của mình, kinh hãi nói: “Mày……Mới có ba ngày mà mày đã đột phá đến đại cảnh Phản Hư rồi!”
La Thuần cười nhạt: “Việc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-ve-sieu-dang/2006439/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.