Lúc trời sáng, đám người La Thuần đã tới được sông Ngộ Long. Cảnh sắc thiên nhiên ở nơi này rất đẹp, không hổ là nơi có cảnh sắc tự nhiên đẹp nhất thế giới.
“Ngao Chấn?”
Bỗng phía sau vang lên một tiếng hô ngạc nhiên. Mọi người quay đầu lại nhìn, thì thấy một tên thanh niên ăn mặc xa xỉ bước tới, đảo mắt nhìn Ngao Chấn từ trêи xuống dưới rồi nói: “Đúng là anh rồi, không ngờ lại có thể gặp anh ở đây.”
Ngao Chấn sửng sốt một hồi lâu mới đáp: “Cậu là Nhị Cẩu Tử ở đầu thôn đúng không? Biết hòa nhập ghê đấy, cũng ra hình ra dáng phết.”
Nhị Cẩu Tử nhướn mày, thấp giọng nói: “Ở trước mặt người ngoài đừng gọi biệt danh của tôi, tôi đổi tên rồi, là Lý Chấn Hưng, nhớ đấy.”
Lúc này Ngao Chấn mới phát hiện phía sau hắn còn có một cô gái trẻ rất xinh đẹp, ăn mặc có vẻ thời thượng, rất hợp trend.
“Chấn Hưng, mấy người đó là ai thế?”
Cô gái đẹp kia khoanh tay đánh giá đám người La Thuần, trông họ ăn mặc bình thường, trong lòng tỏ vẻ coi thường. Nhưng khi nhìn thấy sự xinh đẹp của Diệp Băng Dung và Lộ Tinh, cô ta liền ghen tỵ, bất mãn nói: “Vương thiếu gia sắp tới rồi, anh đừng làm trễ giờ.”
Lý Chấn Hưng cười đáp: “Tiểu Mỹ, mau lại đây, anh giới thiệu cho em một chút. Đây là đồng hương của anh, Ngao Chấn. Còn những người này…”
Hắn không nhận ra đám người La Thuần, nên không giới thiệu được. Ngao Chấn cũng không muốn giới thiệu sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-ve-sieu-dang/2006333/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.