Ngụy Nghiêm nghe xong ý kiến của đứa con trai thứ Ngụy Nguyên Tùng, lập tức tán thành: “Được! Vậy theo ý kiến của con, chờ đến khi Lê Vĩnh Thiên gọi điện thoại về, để cho cậu ta tự mình trò chuyện với quốc vương Long Quốc, sau đó bố sẽ để cho quốc vương Long Quốc ép cậu ta phải trở về!”
“Bố thật sáng suốt, đây mới là sách lược vẹn toàn của chúng ta.” Ngụy Nguyên Tùng đắc ý nói.
“Ừ, con cũng có chỗ tiến bộ, không tồi.” Ngụy Nghiêm cũng tán thưởng Ngụy Nguyên Tùng.
…
Lúc này, ở bên trong thủ đô của Sư Quốc.
Một gã “thị vệ của Long Cung” lại phi ngựa tới, xông vào thủ đô của Sư Quốc, đi tới trước mặt Lê Vĩnh Thiên đang bố trí phòng thủ, sau đó quỳ một chân trên đất, hai tay giơ lệnh bài Long ra, nói: “Lê Vĩnh Thiên, lệnh bài Long đã đến, quốc vương Long Quốc lệnh cho ngài lập tức rút quân, khải hoàn hồi triều!”
Vừa mới đánh cho thắng, tâm tình đang hưng phấn của Lê Vĩnh Thiên lập tức trở nên trầm trọng.
Đây đã là khối lệnh bài Long thứ bảy rồi!
Anh thật sự nghĩ mãi mà không ra, bây giờ tình thế đang tốt, tại sao quốc vương Long Quốc cứ muốn ép mình khải hoàn hồi triều!
Điều này cũng không giống với tác phong từ trước đến giờ của quốc vương Long Quốc!
“Rốt cuộc Long Cung đã xảy ra chuyện gì, vì sao quốc vương Long Quốc cứ muốn ép quân của tôi hồi triều?” Quốc vương Long Quốc bắt đầu ép hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-uy-chien-than/2913562/chuong-1148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.