Vẻ mặt của Lê Vĩnh Thiên lập tức sầm xuống.
“Vĩnh Thiên, con không định tìm bọn họ gây sự đó chứ!?” Lê Tuyết Tương thấy vẻ mặt u ám của Lê Vĩnh Thiên thì lo lắng hỏi.
“Mẹ, con tự có chừng mực, mẹ đừng quản nhiều như vậy.” Lê Vĩnh Thiên nói.
“Được rồi, mẹ không quản, con cứ tự quyết định là được.” Lê Tuyết Tương thỏa hiệp.
“Vâng vâng, mọi người cứ nghỉ ngơi cho lại sức, chờ cấp cứu xong cho Triệu Đình Vũ thì con sẽ gọi quân y điều trị cho mọi người.” Lê Vĩnh Thiên dặn dò.
“Chúng ta chỉ là vết thương nhỏ thôi không cần phải điều trị, sẽ tự lành.” Lê Tuyết Tương từ chối.
Tối hôm qua bà bị Da Dương và Tôn Tử đánh đến nỗi thương tích khắp người lại kiên quyết không đi bệnh viện mà chỉ bôi một ít rượu thuốc, hiện giờ vết thương vẫn vô cùng rõ ràng.
“Vậy không được, bị thương thì phải chữa trị, chữa càng sớm càng tốt.” Đương nhiên Lê Vĩnh Thiên sẽ không để mẹ và em gái mình bị tổn thương mà không được trị liệu.
“Thôi được, chữa thì cứ chữa vậy. Chủ yếu là vết thương của em gái con thôi, cái thân già của mẹ không sao cả.” Lê Tuyết Tương nói.
“Mẹ, mọi người cứ ở đây chờ con một lúc, con đi xử lý vài việc.” Lê Vĩnh Thiên dặn dò.
Vì vậy, Lê Vĩnh Thiên dẫn Hà Ngọc Vinh và vệ sĩ xuống tầng.
Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc ở cùng nhau trông coi Lưu Đại Thông và quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-uy-chien-than/2913317/chuong-1032.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.