Cùng lúc đó, Trần Dương trọng thương hôn mê chậm rãi mở mắt.
Anh liếm đôi môi khô khốc, nhẹ giọng nói: "Nước… tôi khát nước..."
"Trần Dương, anh tỉnh rồi!"
Tô Diệu canh chừng bên cạnh vui mừng đứng lên, nghe thấy Trần Dương nói muốn uống nước liền vội vàng bưng cốc nước gần đó lên, đỡ Trần Dương dậy cẩn thận giúp anh uống nước.
Uống hết hai cốc nước Trần Dương mới cảm thấy cổ họng khô rát đỡ hơn một chút.
"Vợ ơi, sao mắt em sưng thế này." Trần Dương nhìn đôi mắt sưng đỏ của Tô Diệu, rõ ràng là khóc nên mới thành như vậy.
Anh đau lòng nói: "Vợ tốt vợ ngoan của anh, anh tỉnh lại rồi nè, em đừng lo lắng, anh không sao."
Trần Dương nói không sao nhưng trong lòng lại phiền muộn muốn chết, vài ngày ngắn ngủi anh đã bị thương hai lần, còn đều cùng một chỗ, suýt chút nữa khiến anh đau chết.
"Ai lo lắng cho anh, bụi bay vào mắt em thôi..." Tô Diệu xoa nước mắt vương trên khóe mắt, mạnh miệng nói.
Bị thương thành như thế này còn cậy mạnh!
Nghĩ tới Trần Dương không màng đến nguy hiểm tính mạng lao tới cô liền thấy sợ hãi.
“Trần Dương, chuyện anh và Lý Thiên Bá cứu mọi người bọn em đều biết.” Tô Diệu cảm thấy mình ngốc nên mới tin lời Tào Bảo, hắn sợ chết như thế sao có thể mạo hiểm tính mạng đi cứu mọi người được, cô nên nhận ra sớm mới phải.
Tô Diệu thở dài, sâu kín nói: "Sao anh liều mạng thế hả, chẳng lẽ anh không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-te-chi-ton/1928863/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.