Tống Vy dở khóc dở cười, nhưng cô vẫn kể lại mọi việc.
Giang Hạ nghe xong trong lòng cảm thán không thôi: “Thì ra là như vậy à. Cũng may trí nhớ của cậu khôi phục kịp thời, nếu không thì sẽ giống tớ và Kiều Phàm rồi.”
Mặc dù cô ấy cũng không ngừng điều tra sự thật năm đó, muốn cho Kiều Phàm biết rằng ba mẹ cô ấy thực sự chưa bao giờ làm điều gì tổn thương ba mẹ anh ta.
Nhưng đến nay vẫn chưa có kết quả gì.
Nếu không phải vì mong muốn trả lại được sự trong sạch cho ba mẹ và mình thì có lúc cô ấy cũng đã muốn bỏ cuộc.
“Không sao đâu, tớ tin có một ngày nào đó sự thật sẽ được phơi bày.” Tống Vy vỗ vai Giang Hạ an ủi.
Giang Hạ cười gật đầu: “Vậy tớ mượn lời tốt lành của cậu nhé. Mà này, cậu vẫn muốn ly hôn với tổng giám đốc Đường sao?”
Tống Vy dựa vào thành bàn: “Tớ không biết. Sáng nay trước khi ra ngoài, tớ vẫn rất kiên quyết muốn ly hôn, nhưng Đường Hạo Tuấn lại cầu xin tớ đừng chia tay, thế là tớ lại mềm lòng.”
“Đấy chính là tình yêu đó. Cậu yêu anh ấy nên mới mềm lòng. Thực ra trong tiềm thức cậu cũng không thật sự muốn ly hôn.” Giang Hạ lập tức nói ra tâm tư sâu kín nhất trong lòng Tống Vy.
Tống Vy không phủ nhận, cô vén tóc qua tai: “Có lẽ vậy, cậu đã nhìn thấy hoa trong phòng làm việc của tớ rồi đấy. Với tính cách của Đường Hạo Tuấn thì chắc chắn không thể nghĩ ra kiểu hành động viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-phuong-song-bao-vo-bau-lai-muon-chay/483118/chuong-826.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.