A Xá nép mình ngồi bên Đạt Nhã , nơi cổ áo còn cài một đóa hoa phượng đỏ thắm vừa hé nở, rực rỡ đến mức khiến ánh lửa bên bếp cũng lu mờ. Mái tóc chỉ mới chải một nửa buông thõng nơi bờ vai. A Xá có phần uể oải, Đạt Nhã biết nàng vì chuyện của A Phổ mà ưu sầu, bao cứng cỏi rốt cuộc chỉ gói gọn nơi chót lưỡi đầu môi .
A Xá nói: “Nếu điều Thục Vương muốn không phải là giảng hòa, mà là nuốt trọn Ô Toản trong một đòn thì sao?”
Đạt Nhã nhếch môi cười nhạt, nơi khóe miệng mang theo một tia lạnh lẽo: “Sao? Ngươi sợ Thục Vương bày yến Hồng Môn, mượn cơ hội khống chế hoặc g**t ch*t Cát La Tố, khiến Ô Toản rối loạn? Thứ trò ấy, nếu bắt người trẻ, kẻ già còn e ngại. Nhưng nếu đã bắt người già, thì tiểu tử A Phổ kia còn chưa kịp thu liễm tính nết nóng nảy kia đâu.”
Đạt Nhã quay mặt đi, ngữ khí mỉa mai: “Hắn đã là Phiêu tín, thì chẳng còn là nhi tử của Cát La Tố, càng chẳng phải kẻ bám gót theo ngươi năm xưa. Giờ này, Cát La Tố chọn trao vị, ngươi nghĩ hắn là kẻ chẳng hiểu gì sao? Hầy… là ngươi ngốc, hay hắn ngốc?”
Lòng A Xá như chìm xuống, song miệng vẫn bênh vực: “Năm xưa A Phổ rơi vào tay bọn Luận Hiệp Sát suýt mất mạng. Dượng liên thủ cùng Vệ Khang Nguyên mới phá được thành Vô Ưu.”
Đạt Nhã chỉ lắc đầu như chuyện thường tình: “Lòng dạ nam nhân, luôn rắn hơn nữ tử.”
Một lúc sau, A Xá ôm gối, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245669/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.