Đạt Nhã đã gần bốn mươi, vậy mà vẫn giữ được vẻ diễm lệ. Nàng vận y phục thêu kín hoa mã anh, tóc đen búi cao trên đỉnh đầu, cổ tay và cánh tay đều thon dài, toát lên khí chất kiêu kỳ. Người Ô Toản tuyệt chẳng ngờ được, ở Giao Châu nàng từng mang dáng vẻ đoan trang quý phái đến nhường nào, cũng như đám người Hán ở Giao Châu không thể tưởng tượng nổi phu nhân của Đoàn Đô đốc lại có thể ngồi khoanh chân hào sảng như một nam nhân, rót rượu ừng ực như uống nước.
Đạt Nhã vốn sinh ra đã có hai gương mặt. Theo lời Sa Sa, nàng đối với người ngoài thì luôn niềm nở, nhưng với người nhà thì mặt lạnh như tiền, tính tình lấn lướt trong nhà, là thứ “chó trắng mắt xanh nuôi không quen”.
A Phổ vừa xông vào bãi đánh đàn, đuôi mày Đạt Nhã liền nhướng lên, nàng sớm đã đoán được Cát La Tố sẽ không để yên. “A Phổ,” đối diện với cháu mình, nàng chẳng thèm đứng dậy, lời nói cũng chẳng kiêng nể gì, “Ngươi cũng muốn ăn cái bạt tai sao?”
Đạt Nhã mà đã ra tay, thì chẳng có chuyện nương tình. Mấy năm nay, nàng đã quen thói làm mưa làm gió ở nhà Thi Lãng. A Phổ đành nuốt cơn giận vào bụng, gượng cười nói: “Cô cô, A Đạt bảo con tới đón người về.”
Đạt Nhã đáp: “Về đâu chứ? Ta họ Thi, A Đạt ngươi là đang nằm mơ đấy à?”
A Phổ biết, có nói gì cũng bị Đạt Nhã vặn lại như dao sắc cắt đá, chẳng bằng im lặng. Hắn đưa mắt nhìn quanh, thấy cô cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245657/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.