Cành thông trong đuốc cháy lách tách vang lên “bóp bép”, bóng người lắc lư trước mắt. Một bóng đen sà xuống, tựa dơi lượn giữa trời chiều, lại như mây đen vần vũ nơi chân trời. Là Bimo bên bờ sông Nhĩ gõ trống trừ tà, hay là vu sư giữa khói đàn tang thổi Tù Và?
“Phật dạy Tu Bồ Đề: Phàm cái gì có tướng đều là hư vọng. Nếu thấy các tướng không phải tướng, tức là thấy được Như Lai… Khi ấy Thế Tôn liền nói kệ: Nếu lấy sắc thấy ta, lấy âm thanh cầu ta, người ấy hành tà đạo, không thể thấy Như Lai…”
Trong miếu hoang, tiếng tụng Kim Cương Kinh của một nhà sư từ Trường An vang vọng ra giữa đêm khuya.
Hoàng Phủ Nam bất chợt hít sâu một hơi, lồng ngực như được khai thông, nhẹ nhõm đến mức giật mình. Gom góp chút sức lực cuối cùng, nàng khẽ động thân, đá nhẹ lớp áo choàng lông dày phủ lên người.
Tiếng tụng kinh bỗng ngừng lại. Một bàn tay đặt lên trán nàng, tay ấy lạnh, bởi người kia đã ân cần đắp hết áo choàng lông cho nàng, còn bản thân chỉ khoác chiếc áo lụa mỏng manh, quần túm gối. Người quen sống ở Ô Toản vốn không chịu nổi rét mướt, hắn lại nhặt thêm mấy cành thông khô, ném vào đống lửa.
Hoàng Phủ Nam nhìn rõ, nhận ra người đó, môi nàng run rẩy khẽ mấp máy đầy nghi hoặc: “…A Tô La Tắc?”
“A Xá, muội mê man suốt một ngày rồi.” A Tô La Tắc đáp.
Lửa bập bùng, mặt Hoàng Phủ Nam hồng rực vì hơi nóng. A Tô La Tắc liền kéo áo choàng về khoác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245650/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.