A Phổ khom người đứng dậy, cảnh giác nhìn về phía bờ đối diện. Trời đã sập tối, tuyết phủ nhuộm một màu xanh nhạt lạnh lẽo, hàng kỵ binh nọ như bầy sói đói xông vào bãi cừu lúc rạng đông, khiến ánh đèn trên mặt hồ cũng bị khuấy động đến vỡ tan.
“Đừng sợ, đi với ta.” A Phổ trấn tĩnh dặn một tiếng, vừa nhấc chân định quay về lều vải, vừa quay đầu lại nhìn thì thấy Hoàng Phủ Nam chẳng buồn để ý đến lời mình, sớm đã quay lưng bỏ đi về hướng ngược lại.
A Phổ ngẩn người, vội đuổi theo, kéo tay nàng lại: “Nàng định đi đâu?”
Hoàng Phủ Nam vẫn cố chấp né tránh hắn: “Đừng quản ta.”
A Phổ chẳng còn tâm trí đâu mà đôi co nữa, chau mày nói: “Bất kể thích khách là ai, Luận Hiệp Sát nhất định sẽ đổ hết tội lên đầu người Hán. Người ta còn đang lo trốn, nàng còn định tự mình chạy về đó?”
Suýt chút nữa đã mắng nàng ngốc, ai ngờ câu nói tiếp theo của Hoàng Phủ Nam lại khiến đầu óc hắn như muốn nổ tung.
“Lúc này không quay về chia sẻ hoạn nạn, sau này còn cưới người ta thế nào được?” Hoàng Phủ Nam lườm hắn một cái, đầu óc nàng xoay chuyển nhanh, thân hình còn nhanh hơn, gạt tay A Phổ ra rồi đạp tuyết chạy mất.
A Phổ đứng trơ trọi nơi bờ sông, hít một hơi thật sâu cố nhịn. Ngựa cũng mất rồi, hắn đưa ngón tay lên miệng huýt một tiếng còi bén nhọn, tiện tay rút dao ra, đuổi theo Hoàng Phủ Nam đến tận doanh trại sứ đoàn nhà Hán.
Hai người nối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245641/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.