Sau mấy chục ngày dầm mình trong mưa dầm tầm tã, cuối cùng trời cũng quang đãng trở lại. Mây mỏng, không khí trong lành, tầm mắt trải rộng, trong thung lũng nơi dòng nước lặng như gương, rặng ngân hạnh ửng vàng sáng rực như ráng sớm. Không còn phải khoác áo ẩm ướt, giày dính bùn, ai nấy đều thấy lòng khoan khoái, thi nhau nhảy xuống khỏi xe, khỏi ngựa.
“Đến Hà Hoàng rồi,” Hồng Lô Khanh Lữ Doanh Trinh cũng vừa vươn vai vừa cười hiền hòa, “Nơi đây vào thu sớm hơn Trường An.”
“Giờ mới gọi là vào thu sao?” Từ khi rời kinh, Lý Linh Quân đã cởi bỏ mũ miện, đổi sang chiếc trường bào màu điều bó tay, vạt ngắn, chân mang ủng đen giẫm lên thảm cỏ mềm mượt, còn tay thì cầm roi ngựa, mắt dõi theo dãy núi nhuốm sắc vàng sẫm lẫn đỏ nhạt. Có đám mục dân cưỡi ngựa băng qua rừng lá, lùa đàn cừu tựa như mảng mây đen mênh mông, từ từ lướt sâu vào lòng thung lũng.
Lữ Doanh Trinh lặng lẽ ngắm gương mặt sáng rỡ của Lý Linh Quân. Người đã có tuổi thì thấy thời gian như tên bắn, luôn mong vó ngựa chậm lại đôi chút. Trái lại, kẻ trẻ tuổi mới rời khỏi hoàng thành lại giống như chim non mới mọc cánh, lời nói cũng mang theo sự nôn nóng chẳng thể che giấu.
Lữ Doanh Trinh mỉm cười ôn hòa: “Lang quân chớ vội, chỗ này là núi Nhiệt Bạc Hãn, phía đông là Thản Châu, thuộc địa giới Lũng Hữu, phía tây là Hà Châu, nơi Đông đạo tiết độ sứ của phiên quốc đóng binh xây thành. Xưa kia hai nước mỗi lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245633/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.