Vừa có tiếng động ngoài cửa, rèm mỏng liền bị vén mạnh lên, phát ra một tiếng “soạt” khô khốc. Hoàng Phủ Nam suốt đêm không chợp mắt, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc: “Là A huynh về rồi sao?”
“Không phải…” Hồng Thược hé miệng, lại do dự.
Hôn sự với nhà họ Trịnh hôm qua đã lộ chút tin tức trước mặt Hoàng thượng, phu nhân họ Hoàng Phủ liền dứt khoát thúc giục rộn ràng, bận rộn chuẩn bị không nghỉ. Lụa mỏng vừa mới cắt may còn xếp chồng bên cửa sổ, bộ trâm cài mới đánh cũng đã đặt trong hộp cát tường có nắp khảm hình song hỉ. Hoàng Phủ Nam bị giục mãi, mới thêu được nửa đóa phù dung, đặt trên án. Bên cạnh là chiếc bình men đen chu sa cắm một nhành quế đỏ, do Bát nương tử tặng.
Lục Tú sốt ruột đến mức như muốn dậm chân, vội vàng chạy tới bên giường: “Là Tam lang, Tam lang của phủ Thục vương!”
Nàng siết chặt mười đầu ngón tay Hoàng Phủ Nam, tim đập thình thịch, “Tam lang mời tiểu thư đến chùa Sùng Tế! Phu nhân không biết, tiểu thư đi đi !”
Từ sau khi đám ngôn quan nhắc lại vụ án Đoàn Bình bị Hoàng đế quở trách, quan hệ giữa Lý Linh Quân và phủ họ Hoàng Phủ cũng dần lạnh nhạt. Ngay cả Hoàng Phủ Đạt Hi cũng tuyệt nhiên không còn nhắc đến Thục vương phủ nữa. Nay cái tên ấy bất ngờ vang lên bên tai, thoáng nghe đã thấy lạ lẫm. Sắc mặt Hoàng Phủ Nam liền trầm xuống: “Không đi.”
“Sáng sớm đã đến truyền lời, giờ không chừng người vẫn còn đợi ngoài chùa…” Đôi mắt Lục Tú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245631/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.