“Con đến chùa ở một thời gian cũng tốt.” Hoàng Phủ phu nhân nghiêm giọng nói.
Hoàng Phủ Nam cúi đầu vâng dạ, chợt thấy Hoàng Phủ Cật bước vào, cả hai liền đồng loạt ngưng lời. Nàng rút tay khỏi lòng bàn tay phu nhân, đứng dậy, ánh mắt thuận thế lướt qua người y, áo bào có hơi nhàu, không vấy máu, sắc mặt thì thản nhiên ung dung.
Hoàng Phủ Cật trước khi bước vào đã khéo léo giấu sợi ngũ sắc vào tay áo, chắp tay hành lễ với mẫu thân. Bà nói: “Đúng lúc lắm, con đừng vội đi.”
Hoàng đế sắp xuất cung đi săn ở Bích Kê Sơn, bởi trận đấu cầu lần trước y đã thể hiện xuất sắc trước sứ thần Thổ Phiên, lần này cũng được chỉ đích danh theo hầu giá. Bà cầm lấy chiếc áo tay hẹp mới may do tỳ nữ dâng lên, mở ra nói: “Thử xem có vừa không.”
“Thưa bá mẫu, con xin cáo lui.” Hoàng Phủ Nam lùi sang một bên, dịu giọng thưa.
Hoàng Phủ Cật lúc cởi kiếm ra còn kín đáo ra hiệu cho nàng. Hoàng Phủ Nam không nói gì, chỉ khẽ nhún gối với bà, rồi lặng lẽ lui khỏi tẩm phòng.
Ra đến bụi chuối trong sân, nàng dùng ánh mắt ra hiệu với Hồng Thược. Không cần dặn dò, Hồng Thược liền xách đèn lồng đi về phía cửa góc.
Hoàng Phủ Nam khẽ vuốt ngón tay qua chiếc lá chuối to xanh mướt. Nghe tiếng bước chân đến gần, nàng xoay người lại, nở nụ cười dịu dàng: “Lục huynh.”
Hoàng Phủ Cật nhìn trước ngó sau, cũng bước vào bóng râm của khóm chuối, cúi giọng cười: “Chúng ta chặn hắn ở sứ quán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245614/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.