A Xá bị lắc mà tỉnh giấc. Nàng ngỡ mình đang ở trên thuyền. Trước kia, A Phổ Đỗ Mục từng đưa nàng đến Tây Nhĩ Hà, chèo chiếc bè trúc bọc da trâu, vượt sông sang bờ bên kia hái cam vàng. Nhĩ Hà khi ấy ngập tràn lá sen xanh mướt, bè lạc vào giữa hồ sen, A Phổ Đỗ Mục liền nhảy xuống nước tìm sào trúc, làm chiếc bè chòng chành như đang lướt giữa con sóng.
Lần đó, A Xá rơi xuống nước, suýt chút nữa bị dìm chết. A Phổ Đỗ Mục bị dọa đến ngẩn người, siết chặt cổ nàng, kéo nàng lên bờ bằng tất cả sức lực.
Cổ đau, cánh tay tựa hồ như bị A Phổ bẻ gãy… A Xá muốn vươn người duỗi chân tay, nhưng toàn thân cứng đờ. Trong không khí phảng phất mùi trà nướng, bên cạnh còn có tiếng ngựa phì phò thở gấp. Nàng choàng mở mắt, thấy mình đang cuộn tròn trong một giỏ tre đựng bánh trà, bị ngựa chở đi.
Tay chân tuy không bị trói, nhưng tê dại vô cùng. A Xá vội gập người, ngón tay bám lấy các nan tre, đôi mắt nhìn ra bên ngoài qua những kẽ hở của vỏ giỏ.
Là một đoàn người Thổ Phiên đang lùa ngựa, vừa vung roi vừa quay đầu trò chuyện, miệng nói toàn tiếng Phiên đặc sệt. Vì đường xa nắng gắt, họ cởi bớt áo khoác, để lộ khuôn ngực rắn rỏi, hoang dã.
A Xá nín thở, lặng lẽ rút đôi dao tai từ trong tay áo, nắm chặt lấy.
Chưa kịp lên tiếng, chợt vang lên tiếng vó ngựa rập rình, người dẫn đầu quay trở lại. Một giọng thiếu niên cất lên ngay trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245604/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.