"Thiệu Thanh Hòa, tôi thu hồi lại lời nói vừa nãy, không ngờ được con của cô còn có thể kêu cô là mẹ rồi, cô nói xem, tôi một lần nữa khiến nó trở thành một thằng đần nói không ra lời lần nữa thì thế nào."
"Cô chết không được yên lành."
Thiệu Thanh Duyệt đem Cố Hi quăng xuống đất, kéo tóc của cô ấy hung hãn mà hướng về cây cột ở sau lưng cô đâm vào, một lần tiếp lấy một lần, "Thiệu Thanh Hòa, tôi chỉ biết là cô nhất định sẽ phải chết ở trước mặt của tôi."
Thiệu Thanh Hòa chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng choáng váng, tầm nhìn càng ngày càng mơ nhạt, miệng của Thiệu Thanh Duyệt ở bên tai của cô khẽ mở khẽ đóng, "Yên tâm, tôi và mẹ của tôi vì các ngươi chuẩn bị một kiểu chết đau khổ, vô cùng vô cùng thú vị."
Lúc Thiệu Thanh Hòa bị cô ấy cột vào đuôi xe, cô mới phản ứng lại, các người ấy là muốn sống sống đem cô lôi chết, cô có thể sử dụng cái mạng này nhìn thấy Hi Hi của cô, nhìn thấy mẹ, cô đã rất cảm tạ rồi.
Cô nhìn thoáng qua Hi Hi bị các người ấy quăng ở một bên, nó vẫn luôn đang khóc, các người ấy đều muốn cho Hi Hi tận mắt nhìn thấy quá trình chết đi của cô.
"Hi Hi, đừng nhìn! Mẹ yêu con, con chịu đựng lấy, cha của con nhất định sẽ tới cứu con!" Thiệu Thanh Hòa khàn giọng hét to với nó, sau đó nhắm mắt lại, bên tai truyền đến tiếng khởi động của động cơ.
Tạm biệt!
"Thanh Hòa! Em không sao chứ!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-em-nhu-cat-bui/1791439/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.