Hà Diệc Thần không thể tin nổi mà nhìn giấy chứng nhận kết hôn, phía trên ghi rõ tên của bọn họ.
"Diệc Thần đây là giả đấy, em không có kết hôn với hắn!"
"Giả ư, tôi nghĩ muốn có thật không phải là chuyện lúc nào cũng được."
"Cố Cảnh Thiên, ngươi bệnh tâm thần này!"
Hà Diệc Thần đứng dậy, kéo lấy một tay còn lại của Thiệu Thanh Hòa, "Cố tổng, đây là vợ của tôi."
Cố Cảnh Thiên lấy tay của hắn từ trên tay của Thanh Hòa xuống, một tay vác cô ấy lên, không quan tâm đến sự chửi rủa của cô ấy, trực tiếp đi ra ngoài, còn quay đầu lại lạnh lùng liếc Hà Diệc Thần một mắt.
Cố Cảnh Thiên vẫn nhịn không nổi mà hỏi ra lời, "Thanh Hòa, anh phải làm như thế nào, em mới có thể yêu anh như trước kia!"
"Cố Cảnh Thiên, chờ ngươi chết rồi tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ đấy."
"Tôi làm sao nỡ lòng mà chết!" Em còn ở trên thế giới này một ngày, anh liền đối với cái thế giới này tràn đầy kỳ vọng.
Hà Diệc Thần vừa mới bị khí thế người thượng vị của Cố Cảnh Thiên làm cho kinh sợ, liền đơn giản như thế mà buông tay của người yêu hắn.
Hà Diệc Thần lập tức muốn ra ngoài đuổi theo, cửa bên đã đến một vị phụ nhân, ngăn cản hắn lại, "Diệc Thần, mẹ không cho con cưới một người phụ nữ đã từng ly hôn, con vậy mà lén lút đi kết hôn, bây giờ con hai chọn một, là muốn mẹ hay là muốn cô kia."
Hà Diệc Thần cúi đầu, ngồi xuống, "Mẹ! Mẹ có phải định đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-em-nhu-cat-bui/1791435/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.