Hắn đi vào rất nhanh.
Hắn một bên quan sát căn nhà mà Thanh Hòa đang ở bây giờ, trong sân có xích đu, còn có đủ thứ loại hoa, nhìn có vẻ rất là ấm áp.
Bên ngoài cũng không có phơi quần áo của đàn ông, xem ra không có dấu vết của đàn ông ở đây sinh sống lâu dài, mọi thứ đều rất tốt, chỉ còn thiếu hắn và Hi Hi, chờ bọn họ vào ở rồi mọi thứ liền rất hoàn mỹ đấy.
Đột nhiên Thiệu Thanh Hòa dừng lại bước chân, "Cố Cảnh Thiên ngươi đùa bỡn tôi có phải rất thú vị phải không, tôi sẽ bởi vì cái tỏ tình không đáng tiền kia của người liền ngây ngốc vui vẻ, hay là ngươi cảm thấy con người này của tôi là người sẽ té ngã hai lần cùng ở một chỗ sao!"
Cố Cảnh Thiên cũng không biết làm như thế nào để cô ấy tin tưởng hắn thật sự yêu cô ấy, yêu đến mức độ đời này phải là cô ấy, hắn khàn giọng, "Thanh Hòa, anh chỉ là muốn theo đuổi lại em, nếu như anh có gì sai, anh sẽ sửa!"
Thiệu Thanh Hòa nghe xong lời nói của hắn chỉ cảm thấy buồn cười, "Sai, Cố đại tổng giám đốc cũng lại có một ngày cảm thấy mình đã sai rồi, vậy ngươi liền cút đi a! Rời tôi thật xa, đừng đến phiền tôi nữa, chỉ cần ngươi cút ra khỏi thế giới của tôi, tôi liền cám ơn ngươi rồi."
Một cơn đắng chát ở dưới đáy lòng của Cố Cảnh Thiên được khua ra, hắn giữ lấy tay của Thiệu Thanh Hòa, "Thanh Hòa, cái gì cũng được, chỉ cần em đừng cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-em-nhu-cat-bui/1791423/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.