Hắn đem cô nâng ở trong lòng bàn tay, xem cô như bảo bối mà yêu thương, cô thật sự là quá mải mê loại ấm áp này rồi.
Sau khi bọn họ quen nhau, hắn đối xử với cô càng tốt hơn trước, bất kể làm chuyện gì đều vì cô suy nghĩ, đem cô đặt ở vị trí thứ nhất.
Quãng đời còn lại của cô cuối cùng cũng có thể sở hữu hạnh phúc của một người bình thường rồi.
Chuông điện thoại vang lên...
"Hoa nhận được chưa?"
"Em rất thích hoa mà anh tặng!"
Hai giọng nói dường như là đồng thời tiến hành đấy, sau đó đều cười lên.
Thiệu Thanh Hòa ngòn ngọt mà cười, "Diệc Thần, bó hoa bách hợp này em rất là thích! Thật ra anh lần sau có thể tặng hoa hồng đấy."
"A Hòa, nhưng em không phải là thích hoa bách hợp sao?" Giọng nói ở bên kia có chút giật mình mà truyền đến.
"Hà Diệc Thần, em đã từng nói qua anh thật sự là một đồ ngốc không!"
"A Hòa! Anh có phải đã làm sai cái gì không, khiến em không vui rồi." Thiệu Thanh Hòa đều có thể tưởng tượng được biểu cảm của đồ ngốc kia khi nói ra lời này.
Thiệu Thanh Hòa giả bộ rất tức giận mà nói: "Em đương nhiên không vui rồi, chồng tương lai của em ngay cả hoa hồng là biểu đạt tình yêu cũng không muốn tặng cho em."
"A Hòa, anh ngày mai sẽ vì em đặt hoa hồng." Hà Diệc Thần thận trọng mà cam kết.
"Anh làm gì mà nói ra thế, em còn có thể có bất ngờ sao?"
"Vậy anh tặng hoa khác trước cho em, hôm khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-em-nhu-cat-bui/1791413/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.