Hắn đem Hi Hi ôm vào trong lồng, lúc này hắn rõ ràng nhận thức được, không phải đứa con không thể không có hắn, mà là hắn không thể không có đứa con.
Nếu không có Hi Hi, hắn e rằng ngày nào đó sẽ từ trên lầu của bệnh viện nhảy xuống, lập tức đến với cô ấy.
Quãng đời còn lại hắn chỉ vì đứa con mà sống, chờ đứa con lớn lên, hắn liền đi xuống dưới mặt đất tìm cô ấy.
Thanh Hòa, em có thể ở bên cạnh cầu Nại Hà chờ anh mười tám năm không?
Hôm sau.
Đợi đến lúc Hi Hi tỉnh lại, Cố Cảnh Thiên hôn một nụ hôn vào trên trán của nó, "Sáng sớm tốt lành! Hi Hi!"
Sau đó lại hôn một cái vào hộp tro cốt, "Sáng sớm tốt lành, Thanh Hòa!"
Cố Cảnh Thiên đối với chuyện của Cố Hi, chuyện không lớn nhỏ gì đều cũng tự mình vì nó mà làm tốt, vì nó mặc quần áo, vì nó rửa mặt, mỗi ngày đều đưa nó và hộp tro cốt mang ở bên người, một lúc cũng không phân ly.
Hắn vốn cũng không phải là người nói nhiều, nhưng vì để cho đứa con có thể có một chút phản ứng, hắn liền một mực nói liên miên không dứt.
Hôm nay trong công ty nhìn thấy tổng giám đốc ngoài ôm lấy cái hộp ở trong lồng ra, còn dẫn theo một đứa bé đến công tác, mọi người đều bị bản sao lạnh lùng tổng giám đốc của Cố Hi làm dễ thương tới, nhưng cũng không biết mẹ của đứa bé là ai, liền gợi ra chuyện để tám.
"Kỳ lạ! Tổng giám đốc không phải mới cùng Thiệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-em-nhu-cat-bui/1791405/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.