“Tiên sinh, sắp hạ cánh rồi.” Ngoài cửa truyền đến thanh âm báo cáo.
Trước kia bọn họ còn dám đẩy cửa vào mà thông báo, nhưng hiện tại thì.....
Long Thiên Thích đáp lời: “Đã biết.”
Cúi đầu nhìn liếc mắt một cái, trên giường Nguyệt Khê đã ngủ say trên bạc thảm, ẩn ẩn có thể thấy được trên da thịt xinh đẹp những dấu hồng ngân do chính mình lưu lại. Long Thiên Thích không tự giác cười khẽ ra tiếng, biết khi hắn ngủ rất ghét bị người quấy rầy, nhưng vẫn cầm lấy quần áo cẩn thận giúp hắn mặc vào. Lập tức sẽ xuống phi cơ, nên không thể cứ như vậy mà ôm hắn đi được.
Phi cơ rất nhanh đình ổn, cửa khoang thuyền mở ra, ở bên ngoài có rất nhiều người đang chờ nghênh đón y.
“Phụ thân đại nhân!” Nhìn thấy cửa khoang thuyền vừa mở, người lên trước đón tiếp chính là Long Tuấn Khanh.
Trong thanh âm lạnh như băng không chứa một tia tình cảm, một thiếu niên sắp tròn mười tám tuổi, nhưng Long Tuấn Khanh lại có vẻ vĩ đại làm cho mọi người ghé mắt.
Nhưng đôi mày của Long Thiên Thích nhíu càng chặt, y rõ ràng cảm giác sự ngông cuồng trên người Tuấn Khanh càng ngày càng thịnh.
“Cũng khoẻ?” Long Thiên Thích hỏi.
“Hết thảy mạnh khoẻ, phụ thân chớ lo.” Long Tuấn Khanh đáp, ánh mắt cũng đang chăm chú nhìn về phía người mà Long Thiên Thích đang ôm, ngủ thật sự trầm, bên ngoài bọc chính là áo khoác của Long Thiên Thích, cả đầu đều oa ở trong ngực Long Thiên Thích, làm cho người ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-du-thien-khe/2469273/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.