Trong cái hộp trước mắt Bạch Ngọc Đường lúc này, đương nhiên cũng không phải là của hồi môn gì hết, mà là một cái đầu lâu khô.
Cái đầu lâu kia nằm ngửa trong hộp, khuôn mặt hướng lên trên, miệng há hốc.
Góc độ như vậy nhìn qua lại đặc biệt rõ ràng, trong miệng chiếc đầu lâu khô này có tới ba hàng răng, không nói được hết lời quỷ dị.
Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm một hồi, ngẩng đầu nhìn Tần Lê Thanh.
“Đây là hài cốt Thiên Mẫu chúng ta phát hiện được trong rừng.” Tần Lê Thanh nói, “Ngươi bây giờ có lẽ đã hiểu được tại sao ta lại tin có Thiên Mẫu tồn tại rồi đi.”
Bạch Ngọc Đường không trả lời, nhìn chằm chằm hài cốt kia một chút, nói, “Giống như đã chết rất lâu rồi.”
“Nhưng là Thiên Mẫu trong rừng kia thì vẫn còn sống.” Tần Lê Thanh nghiêm túc nói, “Thiên Mẫu ăn thịt người này nếu như bắt được, vụ án của các ngươi cũng được phá, ta cũng có thể lấy được Tuyết con ngươi.”
Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái, nói,”Nếu chuyện chỉ có như thế, ngươi trực tiếp cầm đến gặp Bao đại nhân là được rồi, so với tìm ta càng có ích hơn.”
“Ta đã nó hôm này vốn có hai chuyện.” Tần Lê Thanh thấy Bạch Ngọc Đường nhận cái hộp đựng đầu lâu, cười nhạt, “Còn có chuyện thứ hai này, muốn nhờ Bạch huynh giúp một tay.”
Hắn vừa nói xong, chỉ thấy Tiết Bạch Cầm ở một bên đỏ mặt.
Bạch Ngọc Đường có chút không hiểu.
Nơi xa ……. Triển Chiêu híp mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-do-an/3055641/quyen-4-chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.