17/05/20
Editor: Ji_en
Mấy ngày nay Dịch Thần Hi không nói một lời, ngồi một mình trong phòng, cũng không khóc, im lặng đến đáng sợ, mỗi lần Noãn Noãn nói chuyện với cô, thỉnh thoảng cô mới trả lời, không còn giống cô gái hoạt bát năng động trước kia chút nào.
"Thần Hi." Noãn Noãn nhíu mày, nhìn cô: "Cậu muốn ra ngoài cho khuây khỏa chút không?"
Dịch Thần Hi hơi ngẩn người, chớp mắt lắc đầu, "Không muốn lắm." Bởi vì phát sốt, mấy ngày nay cổ họng cô rất đau, lúc nói chuyện giọng khàn đến không chịu nổi.
Noãn Noãn nghe vậy liền cảm thấy khó chịu, duỗi tay ôm Dịch Thần Hi nói: "Tuy mình không biết lúc cậu về nhà đã có gì xảy ra, nhưng cho dù là chuyện gì, thì cũng đã là quá khứ rồi." Noãn Noãn vỗ nhẹ sau lưng cô, nhẹ giọng an ủi: "Những chuyện buồn cứ cho nó qua đi."
Điều các cô cần bây giờ là niềm tin, không thể sốt ruột, không thể để bản thân mất đi hi vọng.
Qua một đêm, Dịch Thần Hi thu lại tất cả cảm xúc, bắt đầu đi làm, bởi vì ốm, cô xin nghỉ phép 1 tuần. Cũng may bên tạp chí thông cảm cho cô, khi cô đi làm lại cũng không nói gì.
Ánh mặt trời tỏa nắng, cả người Dịch Thần Hi không còn chút sức sống nào, nhưng ở cạnh Noãn Noãn, nên tâm trạng cũng tốt hơn chút.
Ngày Hạ Xuyên trở về, cũng đã qua tết Nguyên Đán, sắp đến năm mới rồi.
Mới vừa tan làm ra khỏi công ty, Dịch Thần Hi nhìn thấy hình bóng anh đứng cách đó không xa, những áp lực và cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-ban-tay-sung-ai/748009/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.