Phía bên kia, trước cửa một quán bar nổi tiếng của quận 1 Harry ngước nhìn lên bảng hiệu nhấp nháy đèn, cau mày rồi thở dài khi thấy trong túi mình chiếc điện thoại bấm gọi cho Huyền My.
- Huyền My à? Em không cần phải đợi đâu. Hôm nay anh thấy mệt quá nên anh không đến đâu, em với bạn chơi vui vẻ nhé!
- Dạ! Vậy Harry cứ nghỉ ngơi đi nhé! Ngày mai em sẽ chạy qua với anh.
- Cũng được khi nào tới thì gọi cho anh nhé.
Dứt lời Harry lấy chiếc điện thoại bỏ lại vào túi mình ngước nhìn lên bảng hiệu quán bar nổi bật với ánh đèn bắt mắt thu hút người vào tấp nập. Khi đồng hồ tích tắc trôi ngược về đêm, những quán bar đã từng là nơi mà trước đây rất nhiều năm trước Harry đã từng yêu thích, cũng thường ngồi nốc rượu với đám bạn đến hơn hai, ba giờ sáng. Quay cuồng trong tiếng nhạc xập xình bên tai của DJ. Nhưng có lẽ ngay lúc này, nó lại là một nơi quá xa lạ với Harry, với một con người chọn cách sống trầm lặng hơn xưa.
Bất giác tiếng cười inh ỏi của đám thanh niên vang lên từ góc đường cách nơi Harry đứng không xa.
Bình thường chắc chắn Harry sẽ dửng dưng phớt lờ bỏ đi. Nhưng khi nghe giọng nói thất thanh và vẻ phản kháng đầy yếu ớt của một chàng trai nhỏ nhắn có hình dáng giống như Hải Đăng, Harry mới dần dần tiến lại gần, ngỡ ngàng nhận ra quả là anh bạn thân của mình.
"Hải Đăng? Quái quỷ! Thằng này nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946645/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.