Thái độ lạnh lùng của Harry khiến cho Hải Đăng khó chịu, đến mức cậu luôn cảm thấy ngột ngạt và loay hoay mãi với hàng tá chữ trong các bài viết của mình.
Rốt cuộc cậu chẳng viết được từ nào, đầu óc rỗng tuếch. Hải Đăng gần như đánh mất sự thông suốt mọi ngày của mình mỗi khi ngồi vào bàn viết.
Hôm nay mấy con chữ cũng bắt đầu không chịu nghe lời. Hải Đăng suốt ngày cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Lâu lâu tiếng báo tin nhắn đến cũng khiến cậu cảm thấy nao lòng.
Rồi thừ người ra thất vọng khi chỉ là mớ tin quảng cáo vô duyên. Còn người cần nhắn thì vẫn im bặt, để mỗi ngó vào màn hình điện thoại, Hải Đăng thở dài tự nói với chính mình:
- Nó còn rất giận mình, cũng xé mất tờ giấy rồi thì làm sao mà gọi cho mình được. Chẳng lẽ mình lại mặt dày đến mức chạy đến nhà nó nữa sao?
Nghĩ đến đó, Hải Đăng lắc đầu nguầy nguậy, đánh tay liên tục vào đầu mình như tỏ ý không hài lòng với bản thân, rồi lại tiếp tục thở dài, ánh mắt buồn bã trông ra cửa sổ.
Mãi cho đến ngày thứ năm, khi lý trí của Hải Đăng bắt đầu chịu thua sự lạnh nhạt của Harry. Cậu quyết định sẽ vứt bỏ tất cả sự sợ hãi trong lòng mà một lần nữa đến tìm gặp Harry. Ngay cả khi cậu vẫn tràn ngập sự tự tin và hi vọng rằng mình và Harry sẽ có một kết thúc tốt đẹp.
Dưới chân căn hộ mà Harry đang sống, người bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946641/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.