- Chị Linh chỉ giúp tao tìm vài địa điểm rồi chụp ảnh để tham khảo cho cuốn sách mới của tao thôi mà!
- Mới nói có chút xíu mà đã mít ướt rồi! Đàn ông đàn ang mà vậy đó! Thôi cho tao xin lỗi, tao không biết, đừng khóc nữa mà! Tao không lớn tiếng nữa, từ nay về sau không như thế nữa!
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đáng thương của người đối điện, lúc này Harry đột nhiên thấy mình là người mắc lỗi nghiêm trọng. Suy nghĩ trở nên lo lắng, tìm cách để dỗ dành Hải Đăng bằng cái nhìn trìu mến, cái xoa đầu nhẹ nhàng.
- Đừng khóc nữa mà! Mày mệt rồi thì ngủ đi.
Bằng những cái quan tâm nhỏ bé, những ánh mắt nhìn nhau vỗ về, chẳng hiểu sau lại khiến lòng Hải Đăng ấm áp kì lạ. Cậu chẳng còn bận tâm mình giận Harry bao nhiêu lần, mệt mỏi như thế nào. Chỉ cần Harry nhẹ nhàng, nhìn cậu mỉm cười thì đầu óc của Hải Đăng chỉ ngập tràn sự thoải mái.
Sáng hôm sau, Hải Đăng quyết định từ chối cuộc hẹn cùng ra ngoài với Linh, mà dành thời gian đi siêu thị mua vài món đồ. Cậu muốn nấu một bữa ăn cùng với Harry. Nhất là khi hôm nay Harry phải ra ngoài gặp gỡ đối tác, nên chắc chắn là một kẻ kén ăn như Harry sẽ không có gì ưng ý để bỏ vào bụng.
Sau khi mua đầy đủ nguyên liệu, chuẩn bị các món ăn, Hải Đăng thảnh thơi ngồi đọc sách, thỉnh thoảng đưa mắt liếc nhìn kim đồng hồ, miên man nghĩ về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946627/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.