Những ngày qua, Hải Đăng khá bận rộn với các lịch làm việc cho kế hoạch ra mắt sách của mình, Harry không trách được sự thờ ơ đó. Đổi lại Harry lại kiên nhẫn nấu những món ăn mà Đăng thích nhất, dù rằng ngày nào Hải Đăng cũng về nhà trễ, cũng bỏ bữa, cũng im lặng và cũng không màng đến Harry đang phải ngồi đợi trên ghế sofa hàng giờ liền với những món ăn đã được bày biện trên bàn đã nguội đến lạnh tanh.
Rồi sau đó, Harry gục thiếp đi... Đến khuya. Nhưng Harry vẫn lặng lẽ dọn dẹp lại phòng óc, sắp xếp gọn gàng bàn làm việc của Hải Đăng, mua các món ăn vặt lấp đầy tủ lạnh vì sợ cậu người yêu của mình than trời vì đói vào những lúc làm việc khuya.
Khi dọn lại mớ giấy tờ lộn xộn trên bàn Hải Đăng, Harry thấy tấm thiệp mời Hải Đăng đến dự một sự kiện lớn của công ty truyền thông.
Harry trầm ngâm rồi thầm nghĩ: " Sao nó chẳng nói chẳng rằng gì với mình nhỉ?"
Rồi mặc cho những suy nghĩ vẩn vơ trong mình quẩn quanh tấm thiệp mời của Hải Đăng, tối đó vẫn như mọi khi, Harry ngồi trên phòng làm việc đợi Đăng về.
Ngay lúc Hải Đăng bước vào nhà với khuôn mặt nhuốm đầy sự mệt mỏi, toàn thân rã rời, cậu cởi đôi giày thể thao cất vào tủ, toan sẽ đi thẳng về phòng thì Harry lên tiếng.
- Mày sắp phải đi sự kiện à?
Câu hỏi của Harry khiến Đăng chững lại, biết Harry đã phát hiện ra tấm thiệp mình đã lẩn trong đống giấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946603/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.